Tôi thực ra cũng không là gì với cô ta cả. Chỉ là một người cùng chung cư thôi mà. Cô ta là ai, hay đơn giản như cái cô Châu Tấn trong phim “Xe đạp Bắc Kinh”, suốt ngày đi trộm giày đỏ của chủ nhà?
Nhà Tuân khá xa nhà tôi. Có những tối Tuân đi học tiếng Anh về, ghé ngang nhà đưa cho tôi một thỏi chocolate rồi lại tất tả đạp xe đi. Lúc nào cậu ấy cũng vội vã, một cái vẻ vội vã rất buồn cười vì đôi khi chẳng có gì để vội cả. Có lẽ, Tuân không giỏi che giấu xúc cảm, nên cậu ấy thường quay đi khi bị tôi nhìn sâu vào mắt.
Hà Nội tháng Sáu nóng như một con ngỗng ngập trong chảo mỡ. Thế nên tôi thích là một cái bom bia, quay tròn, mát lạnh. Tưng bừng náo nhiệt Hà Nội mùa hè là quán bia hơi, rả rích, lai rai, ồn ào, xôm tụ, gặp mặt, chia tay, hỉ, nộ, ái, ố…
Trời hôm nay có mưa. Những giọt mưa nghiêng nghiêng tựa như muôn vàn nước mắt của thế gian đang rơi xuống. Buồn. Gió lạnh từng cơn thổi qua khung cửa. Ngoài đường, những dòng người hối hả lao đi...
Xoay.
Tôi nhìn qua ống kính, cố lấy nét thật nhiều lần dù đã nhìn thấy rất rõ hai khuôn mặt đang cười. Tôi zoom lại, cận cảnh khuôn mặt để được nhìn vào đôi mắt. Tôi cố tìm điều gì trong sâu thẳm đã làm cho đôi mắt anh reo vui đến thế. Hơn 20 năm lớn lên bên cạnh anh, tôi chỉ thấy những nụ cười vương vất nỗi lo, ánh nhìn của anh đau đáu như không thể có một tia bình yên nào gieo từ đáy mắt.
Tôi tuổi Dần. Nói cách khác, tôi cầm tinh con hổ, con beo gì gì đó. Những cái tên luôn toát lên hồn cốt dữ dằn. Người ta bảo con gái tuổi Dần cao số, khó lấy chồng. Tôi thấy buồn cười. Thú vị. Tự hào. Thực ra tôi không thích hổ.
Tháng 7. Em bảo với tôi, em sắp đi Nhật. Tôi không lấy gì làm bất ngờ lắm vì em thích nước Nhật. Chỉ có điều buồn buồn vì cái sự đi của em đã được chuẩn bị từ rất lâu mà tôi không hề hay biết. Em bảo: "Sợ anh buồn nên em giấu! Em đi rồi lại về thôi! Em đi du học thôi mà". Ngày tiễn em đi, em cười suốt, ôm chầm lấy tôi và em bảo rằng: "Em thích mùa thu, khi nào Sài Gòn mùa thu, thì ta sẽ gặp nhau!". Tôi đã mỉm cười và gật đầu đợi chờ mùa thu.
Đó là một câu chuyện của Anđécxen. Có một anh bánh và một chị bánh nằm cạnh nhau trong cửa hiệu. Họ chẳng nói gì với nhau. Rồi một ngày chị bánh bị bán đi, từ ấy anh bánh buồn bã đau đớn, mãi câm lặng. Đến khi người ta cắt chiếc bánh ấy ra, mới phát hiện trái tim anh làm bằng hạnh nhân đắng...
Hoàng học khoa kịch trường Sân khấu Điện ảnh. Phải thừa nhận Hoàng có năng khiếu bẩm sinh. Những vai diễn của Hoàng đều khiến tôi có cảm giác mình từng gặp một loại người kiểu vậy ngoài đời: một kẻ lưu manh nghiện rượu, bị cả xã hội từ bỏ, túng quẫn, bế tắc; một kẻ giàu sang, quên đi nguồn cội, chối bỏ cả mẹ mình; một thư sinh nghèo yêu một tiểu thư...
Văn gọi điện rủ tôi đi thăm Hảo. Văn nói Hảo bị chồng đánh phải nhập viện. Tôi gọi thêm cho Mỹ và Loan, Mỹ báo thằng con quấy quá, không đi được. Loan thì kêu phải tăng ca.